Thứ Năm, 2 tháng 5, 2013

VÂN DU MỘNG THIÊN KÝ (Trích đoạn)


VÂN DU MỘNG THIÊN KÝ (Trích đoạn)

Y đến Nam Vực Linh Thiên Tọa . và khúm núm bước vào .....Dạ thưa. Ngài ngự trị trên ngai báu Nam Vực Linh Thiên Tọa . Ngài minh triết và thấu biết những huyền vi trong vủ trụ bao la. Xin Ngài cho con hỏi và xin Ngài giảng dạy cho con nghe về Đấng Tam Vị Nhất Thể ? Con đã đến nhiều nơi... và đã được gặp nhiều Đấng bậc chư Thần, chư Thánh. Con củng đã được gặp nhiều Đấng bậc ngự trên các tòa Thiên Tọa khác nhau; nhưng họ đều từ chối và nói với con rằng: Điều con đang hỏi Ngài đây là điều không một ai hiểu thấu và vượt quá minh trí của giới hạn của họ. 

Nam Vực Linh Thiên Tọa ôn tồn nói: Ta đây củng như các Thiên tọa khác củng bị giới hạn như các Đấng Bậc ấy mà. Ta đâu có thấu biết được đến cùng đích của sự Mầu nhiệm vô biên ấy. Chỉ có Đấng Toàn Năng, mới toàn năng. Chỉ có Đấng vô cùng mới thấu hiểu tới vô cùng mọi sự. Chỉ có Đấng toàn trí mới có thể hé mở cho ngươi biết được điều ngươi muốn biết. Ta nói thật với ngươi, điều mà người đang dò hỏi sẽ không bao giờ khôn thấu. Vì ngoài một Đấng huyền vi vô cùng sẽ không còn có một ai vô cùng nữa. Nhưng ta sẽ dùng kiểu minh họa của loài người để nói với ngươi về Đấng cao với khôn thấu cho ngươi hay.

Ngươi hãy nghe Ta nói đây: Máu là sự sống của con người. Hơi thở củng là sự sống của con người đã được Đấng Toàn Năng ban cho. Xương cốt, thịt, da củng là sự sống của con người. Ba phần ấy không thể tách rời trong một hữu thể. Nếu thiếu hơi thở con người sẽ chết. nếu thiếu Máu sự sống hữu thể của con người sẽ không tồn tại. Nếu không có thịt, Xương, Da sẽ không còn là một con người trọn vẹn. Không ai có thể tách rời; Máu. Hơi thở. Xương, thịt da nơi con người ra ba phần riêng biệt khác nhau mà nói lên được: rằng một con người tồn tại.

Ngôi thứ nhất. 
Ngôi thứ hai. 
Ngôi thứ ba. 

Trong ba Ngôi là một Đấng Toàn năng không thể tách rời. Sự nên một trong ba Ngôi là một. Không ai có thể giảng dạy cho ngươi thấu hiểu rỏ ràng về điều này được. Ngươi củng phải thông cảm cho sự giới hạn của ta. Củng không thể lấy ra một ví dụ tầm thường của sự liên kết của trong sự sống con người để minh họa cho đấng tam vị nhất thể được. 

Nếu đưa vấn đề này ra để giảng dạy cho người khác nghe về Đấng Mầu nhiệm huyền Linh siêu Việt thì thật là một sai lầm.

.............................................................................
VÂN DU MỘNG THIÊN KÝ (Trích đoạn)

Y rời Tây Vực Linh Thiên Tọa và đang vun vút mê mẫn - miệt mài Hồng vân du trong vủ trụ vô biên. Một tia sáng có tốc độ nhanh hơn nhiều lần các tia sáng đã vượt qua bầu khí quyển đi vào trái đất, vút bay qua trước mặt Y. Y khựng lại, ngơ ngác nhìn theo. 

Một tia sáng khác lại vun vút tới. Tia sáng này có vận tốc nhanh hơn nhiều lần tia sáng đã bay vút qua trước mặt Y. Tia sáng này dừng lại trên đầu Y và hỏi, ngươi đang ngơ ngác trước những hiện tượng kỳ diệu trong vủ trụ bao la này chăng? Dạ thưa Ngài, cho tôi hỏi, tia sáng đã bay qua trước mặt tôi vừa rồi là ai vậy? Tia sáng thứ hai trả lời: Sa Tan đó. 

Y ngửng mặt lên cám ơn, đầu loáng choáng vì tia sáng vừa trả lời mình đã không còn thấy đâu nữa. Một tia sáng lại tới, dừng lại trước mặt Y và hỏi, người đang ngơ ngác cái gì thế? Y kể lại câu chuyện vừa gặp hai tia sáng thứ nhất rất kỳ diệu. Tia sáng thứ hai đã cho Y biết tia sáng thứ nhất vun vút qua trước mặt Y là SaTan. Còn tia sáng thứ hai dừng lại trên đầu tôi, tôi chưa kịp hỏi danh Thánh là gì, củng đã vội vàng vút bay đâu mất. Y thỏ thẻ với tia sáng thứ ba. Ngài có thể cho tôi biết tia sáng thứ hai, đó là ai vậy? Ngài có thể cho tôi biết được không? 

Tia sáng thứ ba nói với Y: đó là Thiên Thần Ánh sáng, còn gọi là Thiên Thần phán xét; làm việc ở Ngai Tòa Đấng Toàn Năng. Nghe đến hai từ phán xét. Y bổng bủn rủn cả chân tay. Y loay hoay chưa kịp nói cám ơn, ánh sáng thứ ba củng đã vun vút vào trong vô biên....



.....................................................................................
VÂN DU MỘNG THIÊN KÝ ( tiếp theo 02, bản thảo)
Điều thứ tư. Ta muốn nói cho ngươi biết và cho cả những ai có tâm hồn như ngươi, củng được biết về Thượng Đế và cả về Ta và về cả những bậc Chân Tọa ,cùng ngang hàng Minh – Tâm - Trí như Ta. Ở trong vủ trụ bao la này có những điều được đã biết và đã được viết ra về nó, qua những đầu óc được mạc khải và những tâm hồn được đã được Minh Trí khai tâm, như quà tặng nhưng không, bởi Đấng Thượng Trí mà đến. Đó là có bốn điều sau đây, từ Thượng đế ban ra . 

Một là Chỉ linh dụ

Hai là Khẩu linh dụ

Ba là Ý linh dụ

Bốn Tâm linh dụ

-Chỉ linh dụ. Là lệnh truyền từ Thượng Đế ban ra, đến tới một sự kiện hiện tượng… Được thông qua bởi một bậc Sứ truyền, để đi đến nơi được truyền đến.

-Khẩu linh dụ. Là lệnh truyền từ Thượng Đế ban ra bởi trực tiếp từ miệng Đấng Thượng Trí, đến tới một bậc sứ truyền, để nó đi đến nơi được truyền đến.

-Ý linh dụ. Không phải là Chỉ linh Dụ, không phải là Khẩu linh Dụ. Nhưng là Thiên ý được truyền đi trong sâu thẳm của Đấng tối cao, đến trực tiếp với những sứ bậc được Ân huệ này. Trong vủ trụ vô biên, có bốn Sứ bậc được hưởng đặc Ân Ý dụ. Đó là Ta. Ta chính là Sứ bậc Đông Vực Linh Tọa(còn được gọi là cõi Niết Bàn). và ba Sứ bậc khác ( Sứ bậc Tây Vực Linh Tọa, Sứ bậc Nam Vực Linh Tọa, Sứ bậc Bắc Vực Linh Tọa). Đó là bốn nơi ngươi đã đi qua, còn có tên gọi nôm na là Đại Á Linh Thiên Tọa. Chính đó là bốn Đại Á Linh vực Thiên Tọa, nó không phải là bốn Đại Á tây Thiên như đã gọi.

-Tâm linh dụ. Không phải là Chỉ linh Dụ, không phải là Khẩu linh Dụ, không phải là Ý linh Dụ.
Nó là sâu thẳm Tình Yêu vô lượng của Đấng Thượng Trí vô song. Nó không phải là Cái mà các chư Thần , Chư Thánh, các Đại Á Linh vực Thiên Tọa có thể diễn đạt một cách rõ ràng và ước ao vươn tới cùng đích của nó. Nó không có sống và không có chết. Nó không có quá khứ. Nó củng không có thì tương lai. Nó chỉ là hiện tại. Nó là vô tận, vô biên và không một ai có thể đạt đến một cách trọn vẹn. Chỉ có nó, mới là trọn vẹn. 

Ta nói cho ngươi, hay rằng: trong cõi mênh mông vô tận này, chỉ có một Đấng được hưởng đặc Ân Tâm Dụ ( còn nữa)







....................................................
VÂN DU MỘNG THIÊN KÝ ( tiếp theo 01,bản tảo)

Y cứ loay hoay, nằn nì mãi không chịu buông đi. Đức Phật thấy vậy ôn tồn bảo: ngươi cứ đi nhanh lên, ta không thể giúp cho ngươi được. Y ngồi phịch xuống trước mặt Đức Phật như thể ăn vạ. Y nói: nếu Đức Phật không chịu giúp con thà bằng con chết ở đây cho xong, để luôn thể, con được nương nhờ nơi cữa Phật. Khi thấy Y làm có thái độ như thế, Đức lại chấp tay giữa ngực, ngước mặt lên, miệng luôn đọc vô thỉ vô chung – phép tắc vô cùng - ở khắp mọi nơi.

Y thấy Đức Phật không nói gì liền suy nghĩ, rồi đổi chiêu nũng nĩu. Nếu Ngài không từ bi hỉ xã với con, thì con củng xin Ngài, giải thích giúp con vài điều mà con không thể nào hiểu được. Đức Phật ôn tồn bảo nhà người trình bày nhanh lên, để ta cân nhắc. Y liền quỳ gối phắt lên, hai tay chấp trước ngực y như Đức Phật, nom vào củng có vẻ từ bi. Y bắt đầu trình bày. Sở dĩ con không muốn lên gặp Thượng Đế như lời Đức Phật dạy, vì không phải con không vâng lời. Nhưng, tại vì Thượng Đế, không có giỏi giang - phép tắc cho bằng Đức Phật. Đức Phật đưa tay lên trong tư thế của quyền uy Phật độ. Ý như Ngài muốn nói với Y. Nhà ngươi dừng lại, không được trình bày, ăn nói hàm hồ phạm lên Thượng Đế. Y làm như không nghe gì, và tiếp tục phân bua. Con thấy Thượng Đế không hàng phục được Tề Thiên Đại Thánh, đại náo Thiên cung. Chính Đức Phật là Đấng đã ra tay hàng phục con yêu tinh ấy, tài pháp cao cường của Ngài đã làm nức lòng, bao dạ chúng sinh nơi địa cầu nhỏ bé. 

Y cười mĩm, rồi ngước mặt lên nhìn thẳng vào giữa mặt Đức Phật và thầm nghĩ rằng : Ông có tu luyện, có Phật pháp cao siêu, có độ lượng từ bi hỉ xã đến bao nhiêu, thì Ông củng không thể bước thoát qua câu nịnh bợ của tôi. Y chắc mẫm phen này chắc thắng,Y sẽ chinh phục được lòng từ bi của Đức Phật. Phật Tổ để cho Y trình bày xong, Ngài mới ôn tồn dạy bảo. Nhà người, hãy tĩnh độ để nghe ta dạy bảo. 

Điều thứ nhất. Ta đánh giá về ngươi. Ngươi là một kẻ cuồng ngôn, chưa ngộ đạo và sẽ là một kẻ khó bề ngộ đạo.

Điều thứ hai. Sự hiểu biết của người về tu đạo Phật pháp là rất hoang dã và chợ búa. Điều này ta không muốn nói ra, nhưng hôm nay, ta phải nói cho ngươi hiểu và ta củng thông qua ngươi mà Ta, như muốn nói với tất cả chúng sinh. Rằng : ngươi đã tìm hiểu về tu đạo, Phật pháp dưới lăng kính, của một nhóm người làm chính trị. Ta chỉ muốn nói với ngươi về điều này, trong sự thể nhà ngươi hiểu một cách sai lầm về Phật độ, Phật pháp, trong hoàn cảnh nhân vật Tề Thiên Đại Thánh mà ngươi đã trình bày cho ta nghe hôm nay. Ngài im lặng. Hai mắt lim dim suy nghĩ, rồi lại chấp tay trước ngực, ngước mắt lên cao. Đọc. Vô Thỉ Vô Chung… . Tiếc thay, tiếc thay, cái anh Ngô Thừa Ân đã trình bày sai lạc về Thượng Đế và về giáo lý phật pháp của ta. 

Thật tiếc thay, tiếc thay. Cái anh Ngô Thừa Ân, người Hoài An, tỉnh Giang Tô, nước China, đã viết nên tác phẩm Tây Du Ký, làm cho biết bao tâm hồn đơn sơ bé mọn, hiểu sai về 
Thượng Đế, về Ta và về giáo lý của Ta.

Điều thứ ba. Ta muốn nói với ngươi hôm nay. Ta củng chỉ là một thụ sinh ngộ đạo. Ta củng được sinh ra, bởi huyết nhục loài người. Ta củng có cha, có mẹ như biết bao anh em đồng loại khác, cùng chung sống trong một quả địa cầu. Ta trở nên - thành Phật, là bởi Ta tu hạnh một cách nghiêm túc. Ta tu hạnh nghiêm túc trong Thiên Đạo Tự Nhiên. Có thể ngươi củng chưa hiểu thế nào là Thiên Đạo Tư Nhiên. Ta tu hạnh và thành chánh quả trong Đạo Tự Nhiên, mà Thượng Đế đã ban ra cho muôn mỗi mọi người. Đạo Tự Nhiên đã được Thượng Đế mặc định trong mỗi một con người, khi nó bắt đầu sự sống, của sự hình thành thai nhi.( còn nữa)




.......................................................................................

VÂN DU MỘNG THIÊN KÝ ( bản thảo)


Gió nhẹ lay ngọn cỏ
Trùng vướng phải tơ trùng
Đời như một giấc mộng
Đời không là hư không

Y cỡi lên Mây Hồng, ngón tay Cái và ngón Nhẫn bấm chặt vào nhau. Miệng luôn đọc ''trong vô tận Ta chỉ là hạt bụi '' và cứ thế Y hồn nhiên, rong ruổi trong vủ trụ. Một nhún chân là Y bay 63 dặm. Trên đường vân du trong bao la vô tận. Y lẩm bẩm một mình. Qủa địa cầu mà loài người đã được Thượng Đế ban tặng, quá nhỏ bé trong vủ trụ này, và cứ thế Y vun vút trong sâu thẳm, diệu vợi, vượt ra ngoài những ý niệm loài người hiểu biết. 

Rồi Y củng đã đến được nơi, Y muốn đến.

Muôn tâu Đức Phật. Con từ hạ giới đến đây, cậy nhờ vào lòng từ bi của Ngài hay thương xót và hay cứu giúp người khốn khổ; cho con được ăn mày một chổ dung thân. 
Đức Phật dượng Tuệ Nhãn lên và bấm vào ngón tay rồi hỏi. Sao nhà người lại đến được đây, trong khi sổ đoạn trường của nhà ngươi chưa tận. Đường đến tới ta qua biết bao cam go thử thách, qua biết bao trạm gác linh thiêng. Nhà người đi qua mà không bị ai ngăn cản, hỏi han gì chăng? Dạ thưa không ạ. Con không thấy ai ngăn cản hỏi han gì con ạ. Con đã đếm được 72 vọng gác, 112 chặng lộ trình khúc khuỷu khác nhau. Con thấy và con đã vượt qua 8 Tiểu Á Tây Thiên, 4 Đại Á Tây Thiên mới đến được đây để được chứng Diện Tuệ của Ngài. Xin Ngài dủ lòng từ bi thương xót.

Đức Phật chấp hai tay trước ngực ngước mặt lên và đọc; vô thỉ vô chung, bất trùng lai – vô tận. Ngươi chưa bị gạch tên khỏi sổ đoạn trường mà ngươi lại đến được nơi ta ở, việc này chỉ có Thượng đế mới biết được thôi. Đức Phật lại chấp tay ngước mắt lên và đọc: vô thỉ vô chung. Ngươi hãy đến và trình diện với Thượng Đế, xem Người giải quyết cho ngươi thế nào. Chứ ta không thể giúp nhà ngươi được.(còn nữa)